Hãy dành thời gian để suy nghĩ Đó là nguồn sức mạnh.
Hãy dành thời gian để cầu nguyện Đó là sức mạnh toàn năng.
Hãy dành thời gian cất tiếng cười Đó là tiếng nhạc của tâm hồn.
Hãy dành thời gian chơi đùa Đó là bí mật trẻ mãi không già.
Hãy dành thời gian để yêu và được yêu Ưu tiên Thiên Chúa ban.
Hãy dành thời gian để cho đi Một ngày quá ngắn để sống ích kỷ.
Hãy dành thời gian đọc sách Đó là nguồn mạch minh triết.
Hãy dành thời gian để thân thiện Đó là đường dẫn tới hạnh phúc.
Hãy dành thời gian để làm việc Đó là giá của thành công.
Hãy dành thời gian cho bác ái Đó là chìa khóa cửa thiên đàng.
(Mother Teresa Of Calcutta)
Thứ Bảy, 23 tháng 4, 2011
Chúng Ta Làm Gì Với Thời Gian Chúa Ban?
Thứ Ba, 19 tháng 4, 2011
Ngày Hôm Nay
Ngày hôm nay, tôi sẽ tin rằng mình là người đặc biệt, một người quan trọng. Tôi sẽ yêu quý bản thân tôi với chính những gì tôi có và không so sánh mình với những người khác.
Ngày hôm nay, tôi sẽ tự lắng lòng mình và cố gắng trầm tĩnh hơn. Tôi sẽ học cách kiểm soát những cảm xúc và suy nghĩ của mình.
Ngày hôm nay, tôi sẽ học cách tha thứ những gì người khác đã gây ra cho tôi, bởi tôi luôn nhìn vào hướng tốt và tin vào sự công bằng của cuộc sống.
Ngày hôm nay, tôi sẽ cẩn trọng hơn với từng lời nói của mình. Tôi sẽ lựa chọn ngôn từ và diễn đạt chúng một cách có suy nghĩ và chân thành nhất.
Ngày hôm nay, tôi sẽ tìm cách sẻ chia với những người bạn quanh tôi khi cần thiết, bởi tôi biết điều quý nhất đối với con người là sự quan tâm lẫn nhau.
Ngày hôm nay, trong cách ứng xử, tôi sẽ đặt mình vào vị trí của người đối diện để lắng nghe những cảm xúc của họ, để hiểu rằng những điều làm tôi tổn thương cũng có thể làm tổn thương đến họ.
Ngày hôm nay, tôi sẽ an ủi và động viên những ai đang nản lòng. Một cái siết tay, một nụ cười, một lời nói của tôi có thể tiếp thêm sức mạnh để họ vững tin bước tiếp.
Ngày hôm nay, tôi sẽ dành một chút thời gian để quan tâm đến bản thân mình. Tôi sẽ làm tâm hồn và trí óc mình phong phú, mạnh mẽ hơn bằng cách học một cái gì đó có ích, đọc một cuốn sách hay, vận động cơ thể và ăn mặc ưa nhìn hơn.
Ngày hôm nay, tôi sẽ có một danh sách những việc cần làm. Tôi sẽ nỗ lực nhất để thực hiện chúng và tránh đưa ra những quyết định vội vã hay thiếu kiên quyết
Ngày hôm nay, tôi sẽ bỏ lại phía sau mọi lo âu, cay đắng và thất bại, khởi đầu một ngày mới với một trái tim yêu thương và hồn nhiên nhất. Tôi sẽ sống với những khát khao, mơ ước mà mình luôn ấp ủ.
Ngày hôm nay, tôi sẽ thách thức mọi trở ngại trên con đường mà tôi lựa chọn và đặt niềm tin. Tôi hiểu rằng, khó khăn là một phần của cuộc sống và chúng tồn tại là để tôi chinh phục và vượt qua
Ngày hôm nay, tôi sẽ sống hạnh phúc. Tôi sẽ trải rộng lòng để cảm nhận cái đẹp trong cuộc sống, để yêu thương và tin tưởng những người tôi yêu quý, và những người thương yêu tôi. Tôi sẽ làm những việc khiến tôi cảm thấy hạnh phúc: xem một bộ phim hài, làm một việc tử tế, giúp đỡ một ai đó, gửi một chiếc thiệp điện tử, nghe một bản nhạc yêu thích...
Và hôm nay, ngay bây giờ, tôi cảm nhận được hạnh phúc và sức sống mới để bắt đầu một ngày mới thật có ích - bất kể ngày hôm qua như thế nào.
Bạn cũng vậy nhé!
(sưu tầm)
Ngày hôm nay, tôi sẽ tự lắng lòng mình và cố gắng trầm tĩnh hơn. Tôi sẽ học cách kiểm soát những cảm xúc và suy nghĩ của mình.
Ngày hôm nay, tôi sẽ học cách tha thứ những gì người khác đã gây ra cho tôi, bởi tôi luôn nhìn vào hướng tốt và tin vào sự công bằng của cuộc sống.
Ngày hôm nay, tôi sẽ cẩn trọng hơn với từng lời nói của mình. Tôi sẽ lựa chọn ngôn từ và diễn đạt chúng một cách có suy nghĩ và chân thành nhất.
Ngày hôm nay, tôi sẽ tìm cách sẻ chia với những người bạn quanh tôi khi cần thiết, bởi tôi biết điều quý nhất đối với con người là sự quan tâm lẫn nhau.
Ngày hôm nay, trong cách ứng xử, tôi sẽ đặt mình vào vị trí của người đối diện để lắng nghe những cảm xúc của họ, để hiểu rằng những điều làm tôi tổn thương cũng có thể làm tổn thương đến họ.
Ngày hôm nay, tôi sẽ an ủi và động viên những ai đang nản lòng. Một cái siết tay, một nụ cười, một lời nói của tôi có thể tiếp thêm sức mạnh để họ vững tin bước tiếp.
Ngày hôm nay, tôi sẽ dành một chút thời gian để quan tâm đến bản thân mình. Tôi sẽ làm tâm hồn và trí óc mình phong phú, mạnh mẽ hơn bằng cách học một cái gì đó có ích, đọc một cuốn sách hay, vận động cơ thể và ăn mặc ưa nhìn hơn.
Ngày hôm nay, tôi sẽ có một danh sách những việc cần làm. Tôi sẽ nỗ lực nhất để thực hiện chúng và tránh đưa ra những quyết định vội vã hay thiếu kiên quyết
Ngày hôm nay, tôi sẽ bỏ lại phía sau mọi lo âu, cay đắng và thất bại, khởi đầu một ngày mới với một trái tim yêu thương và hồn nhiên nhất. Tôi sẽ sống với những khát khao, mơ ước mà mình luôn ấp ủ.
Ngày hôm nay, tôi sẽ thách thức mọi trở ngại trên con đường mà tôi lựa chọn và đặt niềm tin. Tôi hiểu rằng, khó khăn là một phần của cuộc sống và chúng tồn tại là để tôi chinh phục và vượt qua
Ngày hôm nay, tôi sẽ sống hạnh phúc. Tôi sẽ trải rộng lòng để cảm nhận cái đẹp trong cuộc sống, để yêu thương và tin tưởng những người tôi yêu quý, và những người thương yêu tôi. Tôi sẽ làm những việc khiến tôi cảm thấy hạnh phúc: xem một bộ phim hài, làm một việc tử tế, giúp đỡ một ai đó, gửi một chiếc thiệp điện tử, nghe một bản nhạc yêu thích...
Và hôm nay, ngay bây giờ, tôi cảm nhận được hạnh phúc và sức sống mới để bắt đầu một ngày mới thật có ích - bất kể ngày hôm qua như thế nào.
Bạn cũng vậy nhé!
(sưu tầm)
Thứ Hai, 10 tháng 1, 2011
Người Quân Tử
Khổng Tử dạy rằng:
- Đức hơn tài là quân tử,
- Thấy người khôn, ta học, thấy người kém ta dạy, là người Quân Tử
- Người quân tử học không biết mệt, dạy không biết chán.
- Nhỏ phải răn mình về sự cạnh tranh, Lớn lên phải biết răn mình về sắc dục, đến già phải răn mình về tính tham lam.
- Người quân tử có ba điều sợ: Sợ mệnh trời, sợ người đức lớn và sợ lời nói của thánh nhân.
- Quân tử hòa mà không giống nhau,
- Nguười quân tử lúc khốn cùng thì giữ mình,
Ngược lại:
Tài hơn đức là tiểu nhân.
Kẻ tiểu nhân không biết mệnh trời nên không sợ,
khinh thường người có đức lớn, khinh rẻ lời nói của thánh nhân.
Tiểu nhân giống nhau mà không hòa.
Kẻ tiểu nhân lúc cùng thì làm bậy.
- Đức hơn tài là quân tử,
- Thấy người khôn, ta học, thấy người kém ta dạy, là người Quân Tử
- Người quân tử học không biết mệt, dạy không biết chán.
- Nhỏ phải răn mình về sự cạnh tranh, Lớn lên phải biết răn mình về sắc dục, đến già phải răn mình về tính tham lam.
- Người quân tử có ba điều sợ: Sợ mệnh trời, sợ người đức lớn và sợ lời nói của thánh nhân.
- Quân tử hòa mà không giống nhau,
- Nguười quân tử lúc khốn cùng thì giữ mình,
Ngược lại:
Tài hơn đức là tiểu nhân.
Kẻ tiểu nhân không biết mệnh trời nên không sợ,
khinh thường người có đức lớn, khinh rẻ lời nói của thánh nhân.
Tiểu nhân giống nhau mà không hòa.
Kẻ tiểu nhân lúc cùng thì làm bậy.
Thứ Sáu, 19 tháng 11, 2010
Câu Chuyện Thứ 3
Ngày xưa Khổng Tử dẫn hai đệ tử tín cận trung thành nhất của ông đó là Thạch Giang và Thạch Châu cùng với 4 môn đệ khác qua nước Tề thăm nhà vua láng giềng . Vào một đêm khi thầy trò dừng chân tại vách núi nghỉ ngơi, Thạch Châu cùng với 4 môn đệ kia lên kiếm củi còn Thạch Giang ở nhà lo nấu cơm cho thầy trò ăn tối.
Họ rất thương yêu đùm bọc lẫn nhau, họ chia nhau từng nắm cơm đồng đều. Trong khi Thạch Giang đang nấu cơm thì bất thình lình Khổng Tử đi ngang qua thấy Thạch Giang đang bốc cơm ăn vụng. Thấy vậy KHổng Tử rất ngạc nhiên và tức giận, nhưng ông ta không nói gì, hằm hằm trong lòng, tại sao người đệ tử trung thành của ta lại phản bội làm điều xấu xa như thế này .....
Đến đêm khi Thạch Châu cùng với 4 môn đệ kiếm củi về, Thạch Giang dọn cơm cho mấy thầy trò ăn nhưng Thạch Giang không ăn. Khổng Tử hỏi Thạch Giang tại sao con không ăn? Thạch Giang trả lời, con đã ăn rồi . Lúc nãy khi cơm sôi con mở vung ra chẳng may mồ hóng, khói bếp đã rơi vào nồi cơm và khi cơm chín con đã xúc chỗ cơm dơ bẩn đó con ăn.
Nghe vậy Khổng Tử đứng dậy đi ra ngoài với bộ mặt sầu não, ủ rũ, ân hận và thốt lên "một tí nữa ta đã hiểu lầm đệ tử trung thành của ta".
Họ rất thương yêu đùm bọc lẫn nhau, họ chia nhau từng nắm cơm đồng đều. Trong khi Thạch Giang đang nấu cơm thì bất thình lình Khổng Tử đi ngang qua thấy Thạch Giang đang bốc cơm ăn vụng. Thấy vậy KHổng Tử rất ngạc nhiên và tức giận, nhưng ông ta không nói gì, hằm hằm trong lòng, tại sao người đệ tử trung thành của ta lại phản bội làm điều xấu xa như thế này .....
Đến đêm khi Thạch Châu cùng với 4 môn đệ kiếm củi về, Thạch Giang dọn cơm cho mấy thầy trò ăn nhưng Thạch Giang không ăn. Khổng Tử hỏi Thạch Giang tại sao con không ăn? Thạch Giang trả lời, con đã ăn rồi . Lúc nãy khi cơm sôi con mở vung ra chẳng may mồ hóng, khói bếp đã rơi vào nồi cơm và khi cơm chín con đã xúc chỗ cơm dơ bẩn đó con ăn.
Nghe vậy Khổng Tử đứng dậy đi ra ngoài với bộ mặt sầu não, ủ rũ, ân hận và thốt lên "một tí nữa ta đã hiểu lầm đệ tử trung thành của ta".
Thứ Năm, 18 tháng 11, 2010
Câu Chuyện Thứ 2
Thầy trò Khổng Tử bỏ nước Lỗ lưu vong ra nước ngoài. Một hôm Khổng Tử gọi Tử Cống (một trong 72 học trò hiền của Khổng Tử) hỏi:
- Theo con, thế nào là người nhân, thế nào là người trí?
Tử Cống suy nghĩ một lát rồi đáp:
- Thưa thầy, người nhân là người biết thương người; người trí là người hiểu người.
Khổng Tử khen "hay". Rồi kêu Tăng Tử vào hỏi lại câu trên. Tăng Tử suy nghĩ một hồi rồi đáp:
- Thưa thầy, người nhân là người biết thương mình; người trí là người tự biết mình.
Khổng Tử chịu quá! Đoạn ông gọi Tử Lộ vào hỏi:
- Theo con, thế nào làngười nhân, thế nào là người trí?
Tử Lộ thưa:
- Theo con, người nhân là người làm sao cho người khác thương được mình; còn người trí là người làm sao cho người khác hiểu được mình! ...
Khổng Tử rất đỗi ngạc nhiên, ngửa mặt khen rằng:
- Bất ngờ thay! ...
- Theo con, thế nào là người nhân, thế nào là người trí?
Tử Cống suy nghĩ một lát rồi đáp:
- Thưa thầy, người nhân là người biết thương người; người trí là người hiểu người.
Khổng Tử khen "hay". Rồi kêu Tăng Tử vào hỏi lại câu trên. Tăng Tử suy nghĩ một hồi rồi đáp:
- Thưa thầy, người nhân là người biết thương mình; người trí là người tự biết mình.
Khổng Tử chịu quá! Đoạn ông gọi Tử Lộ vào hỏi:
- Theo con, thế nào làngười nhân, thế nào là người trí?
Tử Lộ thưa:
- Theo con, người nhân là người làm sao cho người khác thương được mình; còn người trí là người làm sao cho người khác hiểu được mình! ...
Khổng Tử rất đỗi ngạc nhiên, ngửa mặt khen rằng:
- Bất ngờ thay! ...
Thứ Tư, 17 tháng 11, 2010
Câu Chuyện Thứ 1
Một hôm Trang Tử dẫn học trò đi ngao du, nhân lúc ghé vào nhà một người bạn để thăm. Chủ nhà tay bắt mặt mừng, nói:
- Tiếng tăm tiên sinh vang dội như sấm bưng tai. Hôm nay tiên sinh ghé thăm bỉ phu thật là vạn hạnh.
Nói rồi quay lại gọi một gia đinh, bảo:
- Hôm nay ta gặp khách quý, để mở đầu câu chuyện ngươi hãy thịt một con chim cho ta đãi khách!
Đứa ở hỏi:
- Vâng ạ! Nhưng thưa chủ nhân, có hai con chim, một con hót hay, một con không biết hót, thịt con nào?
Chủ nhân chép miệng:
- Dĩ nhiên phải thịt con chim không biết hót, thứ vô dụng đó để làm gì?
Trang Tử cùng chủ nhân ngồi nhâm nhi ly rượu với thịt chim, luận việc thế thái nhân tình, đoạn từ giã chủ nhà, dẫn học trò ra đi. Họ đến bìa rừng, thấy một tiều phu chống búa nhìn cảnh rừng núi bao la. Trước mắt lão là một cây cổ thụ. Trang Tử thấy vậy hỏi:
- Trời chiều mà chưa thấy tiều ông đẵn được cây nào. Gặp cây này cao thẳng sao ông không hạ đi?
Lão tiều thở dài nói:
- Tôi cũng muốn hạ nó, nhưng ngặt gỗ nó xốp lắm, thứ vô dụng đó đẵn mà làm gì?!
Một học trò nghe vậy, hỏi thầy:
- Cây vô dụng thì bỏ qua, con chim vô dụng thì giết. Con thật không hiểu nổi thói đời?
Trang Tử mỉm cười nói:
- Ta ở vào khoảng hữu dụng và vô dụng đó. Chỉ có bậc đạo đức mới tránh khỏi tai họa mà thôi.
(Sưu tầm)
- Tiếng tăm tiên sinh vang dội như sấm bưng tai. Hôm nay tiên sinh ghé thăm bỉ phu thật là vạn hạnh.
Nói rồi quay lại gọi một gia đinh, bảo:
- Hôm nay ta gặp khách quý, để mở đầu câu chuyện ngươi hãy thịt một con chim cho ta đãi khách!
Đứa ở hỏi:
- Vâng ạ! Nhưng thưa chủ nhân, có hai con chim, một con hót hay, một con không biết hót, thịt con nào?
Chủ nhân chép miệng:
- Dĩ nhiên phải thịt con chim không biết hót, thứ vô dụng đó để làm gì?
Trang Tử cùng chủ nhân ngồi nhâm nhi ly rượu với thịt chim, luận việc thế thái nhân tình, đoạn từ giã chủ nhà, dẫn học trò ra đi. Họ đến bìa rừng, thấy một tiều phu chống búa nhìn cảnh rừng núi bao la. Trước mắt lão là một cây cổ thụ. Trang Tử thấy vậy hỏi:
- Trời chiều mà chưa thấy tiều ông đẵn được cây nào. Gặp cây này cao thẳng sao ông không hạ đi?
Lão tiều thở dài nói:
- Tôi cũng muốn hạ nó, nhưng ngặt gỗ nó xốp lắm, thứ vô dụng đó đẵn mà làm gì?!
Một học trò nghe vậy, hỏi thầy:
- Cây vô dụng thì bỏ qua, con chim vô dụng thì giết. Con thật không hiểu nổi thói đời?
Trang Tử mỉm cười nói:
- Ta ở vào khoảng hữu dụng và vô dụng đó. Chỉ có bậc đạo đức mới tránh khỏi tai họa mà thôi.
(Sưu tầm)
Thứ Tư, 3 tháng 11, 2010
Bạn muốn được hạnh phúc?
Hãy ghi nhớ 5 quy tắc đơn giản để có được hạnh phúc:
1. Giải phóng trái tim bạn khỏi sự hận thù.
2. Giải phóng trí óc bạn khỏi những ưu phiền.
3. Sống đơn giản.
4. Hãy cho thật nhiều.
5. Kỳ vọng ít thôi.
1. Giải phóng trái tim bạn khỏi sự hận thù.
2. Giải phóng trí óc bạn khỏi những ưu phiền.
3. Sống đơn giản.
4. Hãy cho thật nhiều.
5. Kỳ vọng ít thôi.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)